Chăn rau. Chăn Chuối. Ai chăn ai

Oppa
S

Schwarzrosen

Trẻ trâu
Nt lại cho em: a về đến nhà rồi, cảm ơn e vì buổi tối nhé.
Nhắn lại cho cứu nét: đang xem sẽx. Lại rủ a đi cứu nét á? Đéo nhé. Thề luôn ngày đó chưa biết chịch gái ra sao nhưng nc như kinh nghiệm vl.
Vứt đt đi tắm. Ra thì thấy cuộc gọi nhỡ. Méo biết số của ai nên đọc tin nhắn trc. ẻm rep: vâng, cảm ơn a vì buổi tối nhé. Nhưng a hư lắm, em ko thích thế đâu. Đm nghiện lại còn ngại. T rep: hì hì cái tay cáy tay hư, sau ko đc hư thế nhé. Nhưng tay em chứ k phải tay a :)). E ngủ ngon nhé, mai nhớ đi học đúng h đừng ngủ quên. Ngủ ngon và gặp ác mộng. Đấy nt vs gái ngày xưa nó cứ sến sễns thế đấy. Em rep: a ngủ ngon nhé. <3. Đọc tin nhắn mà thấy vui vl, vừa ms đi học đã cua đc em gấu. Gọi lại số kia. Đéo nghe mới vl. Nt lại: ai là ai của ai? 1 lúc sau có tin rep: anh Tuấn phải ko? T bảo: nhầm số rồi em nhé. Ở đây chả có ai tên tuấn cả. A bằng đây. E ấy rep:" bằng nào "? T bảo :" bằng cổ tay".
Thì e ý gọi lại: mất tiền nói trc đi. E ấy thỏ thẻ : cho e hỏi có phải a tuấn ko ạ? T nghe giọng thấy quen quen bảo lại : ừ a đây. Ai vậy? Em bảo : e đây. T bảo em nào? E bảo : lắm em quá ko biết e nào à? T bảo: khổ, hồng nhan bạc phận lắm em ạ, ngày nào gái cũng xếp hàng đầy cổng. E bảo thôi thôi, e gõ đây. Hơi ngạc nhiên : ơ e ko đi làm à , sao rảnh rỗi gọi a ntn? E bảo e đc nghỉ , buồn nến gọi cho a nc thôi. Nói dăm ba câu thì e hẹn hnao a rảnh đi cafe. T bảo: ok cà đâu phê đấy ấy gì. Ok luôn, lần trc nhỡ nhàng. Ẻm bảo: ok luôn a, a có dám ko chứ còn e có ngại gì. Rồi tắt máy đi ngủ. Hôm sau đi học cũng ko có gì đáng nói. Chỉ là :" Tư bản ko thể xuất hiện từ lưu thông và cũng ko thể xuất hiện ở bên ngoài lưu thông. Nó phải xuất hiện trong lưu thông và đồng thời ko phải trong lưu thông". Cái dm đéo thể hiểu đc tại sao nó có thể phát ngôn ra cái câu vcl này đc. Quay sang em miền núi nói chuyện. E bảo: a đưng đánh lô nữa, đỏ tình đen bạc lắm. T bảo: đời nó thế mà, a toàn đỏ cả 2. Ẻm bĩu môi nói : kệ a. Tối e rảnh ko? Đi trà đá như hqua nhé. Vừa nói vừa nháy mắt. Ẻm lườm bảo: trà đá ok nhưng cái kia thì ko? T hỏi cái gì ko thì bị ăn ngay cái bẹo vào hông. Đm đau vcl.
Tan học, ai về nhà nấy. Chiều rủ mấy thằng ra trà đá ngâm thơ. Thơ rằng:
Nhà nàng ơ cạnh nhà tôi
Cách nhau mấy dậu mồng tơi giữa đàng
Xuân sang ong bướm rộn ràng
Chiều qua sáu chín rủ nàng phang lô
Nhẹ nhàng an ủi vỗ về
Sáng đi 1 chỉ tối về 7 cây :))
Tất nhiên là tạch. Lại ngồi chửi đm đời đéo công bằng, thằng ăn ko hết thằng lần ko ra.
Về tắm rửa sạch sẽ, tối lại xách con chiến mã sang đón nàng. Hôm nay lên tận phòng nàng đón, sau này mới biết đó là quyết định sai lầm vcl. Nàng ở cùng 2 chị em khác, cùng quê, khoá trên. Sau khi đón thì lại đèo nàng ra chỗ trà đá ven hồ hôm qua. Trời thì mùa thu đầu đông, nhanh tối vcl, thêm nữa se se lạnh nên nàng ngồi sau ôm luôn. Ko còn ngại ngần như hôm trc. Cũng lại chỗ hqua. Đi qua cái hang thì t đi trc e đi sau, e ôm lấy t từ phía sau và thủ thỉ : e yêu a mất rồi. T xoay nàng lại ôm rồi lại hôn. Đứng hôn chán thì lại ra chỗ hôm qua. Vẫn bài ca cũ, ôm, sờ vếu, nhưng thò tay xuống cúc quần thì e vẫn ngăn lại. T hỏi e còn trinh à. Ẻm gật. Thế thôi , mân mê vếu chán rồi ánh đèn đương đi qua ngó đc, vếu nho nhỏ, rất vừa tay, đầu ti nhỏ như hạt đậu lại hồng hào, đang nhìn say sưa thì e xấu hồ đéo cho nhìn nữa mới đen. Lại đè ra hôn rồi
lại sờ vếu chán rồi về. Bây h nghĩ lại đm ngày đó đóng mẹ vào n2 có khi lại còn đc thêm mấy nháy nữa. Nhưng nhát. Ngày đấy tình yêu trong sáng lắm, đéo dám chịch đâu. Giữ cho đám cưới chứ. Xa vời vcl, đéo ăn chó ăn mất chứ có lol mà còn. Rồi đèo nhau về, Ko quên tạm biệt nhau vài nụ hôn trc cổng xóm trọ. Em vào nhà, t quay xe về nhưng ko biết rằng trong đêm có 1 ánh mắt sắc lẹm nhìn về phía đôi uyên ương tình yêu chớm nở đã chuẩn bị tàn.
 

timem34

Thanh niên hoi
Nt lại cho em: a về đến nhà rồi, cảm ơn e vì buổi tối nhé.
Nhắn lại cho cứu nét: đang xem sẽx. Lại rủ a đi cứu nét á? Đéo nhé. Thề luôn ngày đó chưa biết chịch gái ra sao nhưng nc như kinh nghiệm vl.
Vứt đt đi tắm. Ra thì thấy cuộc gọi nhỡ. Méo biết số của ai nên đọc tin nhắn trc. ẻm rep: vâng, cảm ơn a vì buổi tối nhé. Nhưng a hư lắm, em ko thích thế đâu. Đm nghiện lại còn ngại. T rep: hì hì cái tay cáy tay hư, sau ko đc hư thế nhé. Nhưng tay em chứ k phải tay a :)). E ngủ ngon nhé, mai nhớ đi học đúng h đừng ngủ quên. Ngủ ngon và gặp ác mộng. Đấy nt vs gái ngày xưa nó cứ sến sễns thế đấy. Em rep: a ngủ ngon nhé. <3. Đọc tin nhắn mà thấy vui vl, vừa ms đi học đã cua đc em gấu. Gọi lại số kia. Đéo nghe mới vl. Nt lại: ai là ai của ai? 1 lúc sau có tin rep: anh Tuấn phải ko? T bảo: nhầm số rồi em nhé. Ở đây chả có ai tên tuấn cả. A bằng đây. E ấy rep:" bằng nào "? T bảo :" bằng cổ tay".
Thì e ý gọi lại: mất tiền nói trc đi. E ấy thỏ thẻ : cho e hỏi có phải a tuấn ko ạ? T nghe giọng thấy quen quen bảo lại : ừ a đây. Ai vậy? Em bảo : e đây. T bảo em nào? E bảo : lắm em quá ko biết e nào à? T bảo: khổ, hồng nhan bạc phận lắm em ạ, ngày nào gái cũng xếp hàng đầy cổng. E bảo thôi thôi, e gõ đây. Hơi ngạc nhiên : ơ e ko đi làm à , sao rảnh rỗi gọi a ntn? E bảo e đc nghỉ , buồn nến gọi cho a nc thôi. Nói dăm ba câu thì e hẹn hnao a rảnh đi cafe. T bảo: ok cà đâu phê đấy ấy gì. Ok luôn, lần trc nhỡ nhàng. Ẻm bảo: ok luôn a, a có dám ko chứ còn e có ngại gì. Rồi tắt máy đi ngủ. Hôm sau đi học cũng ko có gì đáng nói. Chỉ là :" Tư bản ko thể xuất hiện từ lưu thông và cũng ko thể xuất hiện ở bên ngoài lưu thông. Nó phải xuất hiện trong lưu thông và đồng thời ko phải trong lưu thông". Cái dm đéo thể hiểu đc tại sao nó có thể phát ngôn ra cái câu vcl này đc. Quay sang em miền núi nói chuyện. E bảo: a đưng đánh lô nữa, đỏ tình đen bạc lắm. T bảo: đời nó thế mà, a toàn đỏ cả 2. Ẻm bĩu môi nói : kệ a. Tối e rảnh ko? Đi trà đá như hqua nhé. Vừa nói vừa nháy mắt. Ẻm lườm bảo: trà đá ok nhưng cái kia thì ko? T hỏi cái gì ko thì bị ăn ngay cái bẹo vào hông. Đm đau vcl.
Tan học, ai về nhà nấy. Chiều rủ mấy thằng ra trà đá ngâm thơ. Thơ rằng:
Nhà nàng ơ cạnh nhà tôi
Cách nhau mấy dậu mồng tơi giữa đàng
Xuân sang ong bướm rộn ràng
Chiều qua sáu chín rủ nàng phang lô
Nhẹ nhàng an ủi vỗ về
Sáng đi 1 chỉ tối về 7 cây :))
Tất nhiên là tạch. Lại ngồi chửi đm đời đéo công bằng, thằng ăn ko hết thằng lần ko ra.
Về tắm rửa sạch sẽ, tối lại xách con chiến mã sang đón nàng. Hôm nay lên tận phòng nàng đón, sau này mới biết đó là quyết định sai lầm vcl. Nàng ở cùng 2 chị em khác, cùng quê, khoá trên. Sau khi đón thì lại đèo nàng ra chỗ trà đá ven hồ hôm qua. Trời thì mùa thu đầu đông, nhanh tối vcl, thêm nữa se se lạnh nên nàng ngồi sau ôm luôn. Ko còn ngại ngần như hôm trc. Cũng lại chỗ hqua. Đi qua cái hang thì t đi trc e đi sau, e ôm lấy t từ phía sau và thủ thỉ : e yêu a mất rồi. T xoay nàng lại ôm rồi lại hôn. Đứng hôn chán thì lại ra chỗ hôm qua. Vẫn bài ca cũ, ôm, sờ vếu, nhưng thò tay xuống cúc quần thì e vẫn ngăn lại. T hỏi e còn trinh à. Ẻm gật. Thế thôi , mân mê vếu chán rồi ánh đèn đương đi qua ngó đc, vếu nho nhỏ, rất vừa tay, đầu ti nhỏ như hạt đậu lại hồng hào, đang nhìn say sưa thì e xấu hồ đéo cho nhìn nữa mới đen. Lại đè ra hôn rồi
lại sờ vếu chán rồi về. Bây h nghĩ lại đm ngày đó đóng mẹ vào n2 có khi lại còn đc thêm mấy nháy nữa. Nhưng nhát. Ngày đấy tình yêu trong sáng lắm, đéo dám chịch đâu. Giữ cho đám cưới chứ. Xa vời vcl, đéo ăn chó ăn mất chứ có lol mà còn. Rồi đèo nhau về, Ko quên tạm biệt nhau vài nụ hôn trc cổng xóm trọ. Em vào nhà, t quay xe về nhưng ko biết rằng trong đêm có 1 ánh mắt sắc lẹm nhìn về phía đôi uyên ương tình yêu chớm nở đã chuẩn bị tàn.
Còn k tml . đăng 1 thể đi
 
Oppa
S

Schwarzrosen

Trẻ trâu
Sau đôi buổi hẹn hò thì t đã có ny. Về nhà nt cho ẻm dăm ba câu rồi bảo em ý đi ngủ. Tối mai sang phòng em ấy chơi để e ấy gt với mn.
Để liên hoan vụ có ny, t dẫn ngay mấy ae ra đầu ngõ liên hoan. Làm ngay ông gà với vài chén tửu. Rượu vào lời ra Kể chuyện hẹn hò ra sao, hôn hít ra sao, vú vếu to nhỏ vừa tay kkk nghĩ lại bệnh hoạn vcl. Mấy lão thì cứ bảo đm m ngu vl, đéo đưa mẹ đi n2 luôn, rồi bày cách cho tao chén ẻm. Sau mới biết đã thằng lol nào biết mùi gái ra sao nhưng tư vấn thì cứ gọi là vcl. T Nghĩ cũng dại, đóng mẹ n2 thì có khi ấm cmnr, bảo: thôi còn dài mà, mới yêu đéo ai làm thế. Nhậu xog đôi chai cũng giải tán về nhà, đêm nằm cứ cười tủm tỉm tình yêu màu nắng, bao h cưới, đặt tên con trai con gái là gì... đm đời nó đéo đẹp như mơ thế đâu con.
Đang phiêu phiêu trong ty với ẻm thì có đt : gõ1 gọi: a làm gì thế? T bảo : nằm nhà xem sex quay tay em ạ. Gõ1 bảo : khiếp anh bệnh hoạn vãi, vã quá thì sang đây e giúp. Sao phải khổ thế? T bảo: a sinh viên nghèo đéo có tiền mà cho em đâu. Gõ 1 bảo: a cứ nghĩ e cần mấy đồng tiền của a ấy. Sinh viên làm đéo gì có tiền. T thấy có vẻ đùa hơi quá bảo: hì, a đùa đấy? E ko đi làm à? Gõ bảo : e hnay hơi mệt e nghỉ sớm. T bảo thế e nghỉ ngơi đi lúc khác nt. Tắt máy thì lại có 3 tin nhắn
  • A ngủ chưa? Em nhớ a. A ngủ ngon nhé. Ty của em.
  • Gõ 1: e thấy nhớ a. A ngủ ngon.
  • Cứu nét: a ngủ chưa? Hôm nào cho e ăn ké bữa cơm nhé
Chả rep cho con nào cả. Đi ngủ.
Hôm sau cũng ko có gì đáng nói cả. Tối ăn cơm sớm rồi rủ thêm thằng bạn cùng nhà sang nhà ẻm. Ẻm ở cùng 1 bà chị họ và 1 đứa cùng quê. Chém gió lúc rồi rủ nhau ra quán trà đá ngồi. Mẹ mấy con đã xấu lại còn ăn khoẻ, mồm gầu lưỡi chổi vcl. Ăn như chưa bao h đc ăn. Mỗi ty của t là ăn uống nhẹ nhàng, tay nhặt từng hạt ngô bỏ mồm, đúng là đang yêu thì nhìn nó nhặt hạt ngô cũng đáng yêu vcl. Chia tay nhau về ko quên vụng trộm hôn cái đầu cổng nhưng nàng đéo cho sờ vếu sợ bọn khác nhìn thấy. Cứ tưởng đéo ai biết mà hoá ra con chị họ đã nhìn trộm đc tự bao h. Niềm vui hạnh phúc chưa tày gang thì nỗi buồn nhân mẹ 2 nháy. Cuối tuần ẻm về quê, gọi điện đéo đc, bảo là nhà bố mẹ em khó. Sang tuần e xuống nhìn thái độ khác khác, hỏi thì tránh mặt, nt đéo rep, rủ đi chơi đéo đi, sang phòng cũng đeo cho lên. Thế là hôm sau hẹn em xuống nhà nói chuyện. E bảo: em yêu anh nhưng em xin lỗi. Đm trái đất như quay cuồng ấy chúng m ạ, tất cả như giấc mơ vậy. Vừa mới ngọt ngào đc 2-3 hôm thì đéo hiểu chuyện gì xảy ra. T bị đá đéo thương tiếc nhưng mà đéo hiểu sao bị đá mới vcl. Thất tình. Chiều về phang lô. Tất nhiên lại tạch. Chúng m thất tình ntn thì t cũng thế. Cũng vật vã, buồn bã, đéo nhớ có khóc nữa ko? Nhưng t nhớ ẻm này thì t k khóc thì phải. Vừa tạch lô, vưa thất tình, rủ mấy thằng ml đi nhậu. Nhậu kiểu sv ấy, có lol mồi ấy, làm chai rượu, dăm ba miếng móng giò luộc, canh chua vs mấy gói mỳ tôm. Cứ thế đò đưa cũng hết dăm ba chai. Mấy thằng ml an ủi thiếu ân thiếu mậc thiếu lol gì đàn bà mà m lo. T bảo : nhưng mà t yêu nó thật mà... cũng dăm ba chai rồi t cũng đéo biết t ngủ từ khi nào. Nửa đêm khát nc dậy làm ngụm nc, ra sân làm điếu thuốc rút điện thoại ra thì có dăm ba tin nhắn và cuộc nhỡ. Là gõ, cứu nét và 1 sdt lạ.
Cứu nét bảo : sang tuần cho e ăn ké bữa cơm nhá.
T nt lại cho cứu nét: ăn tự qua mà nấu, đéo ai hầu đc. A đéo phải người hầu của em nhé. ( đhs chưa gặp nhau mà nó cứ nt như quen lắm rồi ấy).
Gõ1 bảo: a ngủ chưa? E thấy nhớ a. E cũng k hiểu e lsao nữa. A ngủ ngon.
Đọc tn của gõ thì t cười: đm định chăn a à. Có cl nhứ. A đẹp zai chứ đéo có tiền đâu mà chăn. Đéo buồn rep cho gõ1 luôn.
Chưa hết điếu thuốc thì cứu nét nt: đàn ông đeo gì mà cộc cằn vl, nấu thì nấu, con này làm đéo gì chả đc. T rep: thế có làm tình đc ko? Cứu nét rep: to mồm, có dám làm ko hay chỉ chém. T rep: để xem đứa nào đéo dám làm nhé. Rồi t tất máy đi ngủ.
Đi học cũng đéo gì cái vẹo gì cả, suốt ngày lên điểm danh rồi đi ngủ chứ học hành lol gì. Mỗi cái là em miền núi đéo thèm ngồi cạnh t nữa mới đen. Hnay đang học thì có cuộc gọi lỡ của số đêm hôm trc. Gọi lại thì cũng lại đéo thèm nghe. Lát ra chơi thì nó nhắn: ra cổng trường trà đá đzai ơi. T bảo : mời thì uống chứ tiền ăn còn đéo có thì tiền đâu mà trà đá. Nó rep: ok chị đây đầy tiền nhứ. Ra đi. Vác mặt ra cổng thì thấy con chị em miền núi. Chào người đẹp, ngồi đợi ai đấy. Nó bảo : hẹn người ta ra trà đá mà lại còn hỏi là đợi ai à. Vl con chồn, hoá ra là nó nt cho mình. Nó hỏi : chuyện anh vs em miền núi sao rồi. T bảo bị đá cmnr rồi. Nó tủm tỉm cười nhưng mồm thì bảo thôi, ko hợp thì thôi quan trọng gì. T bảo : ờ thì thôi nhưng đéo biết sao bị đá nên hơi cay. Nó cười đéo nói gì. Nó bảo: dzai như này thiếu gì e theo mà lo, cần ko em gt cho mấy mối. T bảo: đéo nhé, a dzai nhưng đéo dễ dãi, k phải bạ đâu cũng yêu được. Rồi t trả tiền nc đi về lớp.
Tuần sau t chuyển chỗ trọ. Cơ bản là ở đây k có chủ tha hồ tụ tập mà phòng lại có 250k rẻ vcl ra. Ở 1m cho thoải mái đàn đúm tụ tập. Rồi cô chị nt hỏi han các kiểu, cũng cũng rep câu được câu ko. Rồi e nói là em thích anh. Vcl cái đéo gì đang diễn ra thế này. T nghĩ có khi chị em nhà nó thử lòng mình nên t bảo: a xin lỗi người a yêu là e gái em cơ chứ đéo phải em nhé. Nó bảo: e biết, nhưng a vs em miền núi có đến đc với nhau đâu, e vẫn còn cơ hội. T bảo em làm thế đéo thấy có lỗi với em họ em à. E ý rep; ty mà anh, ko có đúng sai, chỉ có yêu và đc yêu thôi. T đéo rep kệ mẹ chị e nhà chúng mày. ( thực ra là cô chị đã gầy lại còn đen răng thì vẩu , ngực thì lép kẹp nên t mới đéo mặn mà gì )
Mãi sau này t mới biết : cô chị này nhìn thấy t đi vs cô em, còn hôn nhau trc cổng, hôm t lên đón đi chơi thì cô chị nhìn thấy và hôm lên phòng chơi thì thích với yêu t luôn mới vcl. Cô này về bơm đểu với phụ huynh nhà em miền núi là mới đi học đã yêu đương rồi còn hôn nhau trc cổng trọ, còn đưa nhau đi chơi đêm muộn mới về, ko cẩn thận chửa mẹ ra đấy thì khỏi học hành nữa. Còn t thì nhìn như thằng ăn trộm ăn cướp, gầy như nghiện lại còn lô đề gái gú. Phụ huynh biết mới cấm e miền núi qua lại với nhau, bảo đéo cho yêu mới cho đi học k là nhốt ở nhà. Đm đời nó chó thế đấy chúng m ạ. Sau 2 chị em cãi nhau to rồi chuyển phòng trọ. Tất nhiên tao cũng đéo sơ múi đc gì thêm cả chị lẫn em. Thời gian thấm thoát trôi như chó chạy ngoài đồng. Cũng quen dăm ba em nữa nhưng chỉ trêu đùa rồi thôi. Đéo có gì thú vị. Một hôm đẹp trời em cứu nét nhắn tin: t4 em qua phòng a ăn cơm nhé. T rep: ok thích qua thì qua. Nhưng nhớ nấu cơm chứ a đéo hầu nhé. Cứu nét rep: ok luôn.
Sau này t mới biết nó là bước ngoặt cuộc đời t. Đưa t vào đời khi chưa tròn 19 tuổi.
 
Oppa
S

Schwarzrosen

Trẻ trâu
Sáng hôm t4 mò lên lớp kêu mấy thằng bạn ml trưa nay biến đi chỗ khác. Nhà t nay có khách. Mấy thằng ml bảo trăm khéo ngàn khôn gặp phải thần lol thì lại bỏ hết ae. Kệ mẹ chúng m, đéo vì tương lai con chim thì vì cái đéo gì nữa. Lêu hêu ra cổng trường thì thấy em miền núi cũng đang ra mua đồ. Mới ngày nào còn mặn nồng tha thiết với nhau, mà nay người dưng ngược lối. Nuốt nước bọt, dm biết thế htrc bố đóng mẹ n2 thì hôm nay có bơ nhau ko? Nhưng biết đã giàu ae ạ. Đời mà. Đang tiếc nuối thì gõ1 gọi:
  • nghe này bé ơi. Hnay dậy sớm thế à?
  • Gõ1 : bé nào? Người ta lớn rồi nhé
  • Có gì hot mà gọi a?
  • E đag đi mua đồ qua chỗ trường a? Đinh gọi a trà đá tý. A có rảnh ko?
Quay sang thấy nó lù lù trc cổng trường rồi, ới qua bên đường. Đm đúng là sinh viên ăn mặc như phều, còn phều thì ăn mặc như sv. Nhìn thế này đeo ai nghĩ e lại là kẻ mua vui cho đời. Áo trẮng quần jean, ko nhuộm tóc, móng tay chân ko sơn màu mè, ko son phấn , ko nước hoa. Tiếc cho cái phận đời của em. Gọi e qua uống nc, e cũng trà đá. Nhìn em có vẻ phong trần, từng trải nhưng xen lẫn trong ánh mắt có chút u buồn. Dăm ba câu chuyện thì t phải vào lớp, e hẹn tối rảnh thì đi nhậu. Nhớ ra cái kèo hẹn e cứu nét bảo chiều a nhắn. Chứ chiều a có việc. Gõ cũng ko nói gì rồi quay xe, vẫy tay chào như thân thiết lắm. Tự nhiên thấy lòng nhoi nhói tiếc thương cho e nhiều hơn. Chợt có tin nhắn của cứu nét:
  • tý e qua nhé. A gửi địa chỉ.
  • T bảo: ok , qua đ.c nay nhé. Mà có qua thật ko còn đi chợ mua đồ ăn?
  • Cứu nét bảo: ở hay, bảo qua là qua, trẻ con đéo đâu.
Vẫn cái điệu nt lếu láo thế. Nhưng nó qua thật.
Có thằng ml nào đó đèo nó qua nó kêu a họ. Tả qua về nó cho chúng m biết: xấu, béo, lùn tìn tịt da ngăm ngăm nhưng lùn thì thường ngực to, chân đi chữ bát dứt khoát lol to. Tổng quan cho 5 điểm. Nói chung cũng đéo đòi hỏi gì cả và cũng đéo ngạc nhiên gì về bọn hay lang thang net đêm hay cứu nét. T bảo: đấy đồ ăn kia rồi, e nấu thì nấu đi. Cơ mà đc cái nó nấu ăn ngon phết chúng m ạ. Hỏi nó làm tý tửu ko? Nó bảo đéo. Say cho ông hiếp tôi à? T bảo: chắc đéo cho a đã thèm ăn cơ chứ mà to mồm. Nó nguýt dài rồi bê bát đĩa đi rửa. Đc cái ngoan ngoãn nên cũng đỡ phần nào. Ngồi chơi 1 lúc nó bảo: thôi em đi về đây, cuối tuần e rảnh e qua nhé. T ok , tiễn nó ra cổng. Thế là đéo đc làm gì thật. Chiều tối thả con lô 19 rồi gọi mấy thằng ml ra làm cốc bia nó mát. Đm 2 nháy chúng mày ạ. Đm cuối đời gặp lan. Bia bọt xog xuôi làm đôi cốc trà đá thì có tin nhắn của gõ: a ơi có rảnh ko qua chỗ em nhậu. T bảo: thôi a say lắm rồi, lúc khác nhé baby. Nghe giọng e gõ có vẻ buồn. Nhưng kệ mẹ, ae đang hẹn lên kèo 33 rồi. Tầm này gái gú cái đb. Vừa định chạy ra quán nét đánh chế thì em cùng lớp quê thanh hoá kém tuổi t ( thanh hoá cao nhưng hơi mặt hơi xấu, ngực + mông có vẻ to tổng quan cho 6 nhưng mặt xấu nên chắc cho 5,6 ) gọi điện: ấy ơi, t đang đầu ngõ nhà ấy nè, ấy có nhà ko t qua chơi tý. Muốn đi chơi net thì phải ra ngõ mà chả nhẽ ra ngõ gẶp lại bảo đéo có nhà? Thế bảo : a đang nhà đây, cưng vào đây chơi. Nó phi vào xóm trọ luôn, thanh hoá chạy con mini màu gì đéo nhớ nhưng nhớ quả quần đùi ngắn đéo thể ngắn hơn đc, nó cao lại thon nên đùi nó nhìn trắng muốt, dài , nhìn kỹ khéo lại hở cả mấy cọng lông háng mất, cái áo thì lõm nửa ngực còn hở hở rốn, ngực thì đéo biết tại nó to hay tại nó mặc áo nâng ngực hay dùng miếng dán mà nhìn phổng phao vcl, hờ gần 1 nửa, nếu đứng đối diện thì t nghĩ cúi xuống thì nhìn thấy hết cả. đéo biết tả cái áo ntn cho bọn m dễ hiểu nhưng bon may biết những năm đấy mà mặc thế thì cứ gọi là bạo vcl. Thanh hoá bước vào xóm trọ t mà từ quán trà đá đầu ngõ đến mấy ông trong xóm trọ huýt sáo ỏm tỏi gọi ý ới hết cả lên ( may là nó đeo khẩu trang chứ nó bỏ ra khéo các bố chạy sạch ). T ra cổng đón nó mà cũng đéo ngậm đc mồm , nước bọt chảy ròng ròng. Thanh hoá thấy t thế thì mới bảo: a dắt em cái xe với, chả galan gì cả. T bảo : đéo nhé, nặng nhọc đéo gì cái xe đạp đâu mà phải hộ. Tự thân vận động đi. Thanh hoá kêu: khiếp, nhìn mặt thế mà nói bậy như ranh. T bảo : quen rồi, thông cảm đi. Thanh hoá vào phòng t nhìn ngang nhìn dọc rồi ngồi lên giường t luôn. Phòng trọ thì bé tý tý nên cũng chả có chỗ nào khác thật. Thanh hoá hỏi : a uống rượu đấy à? T bảo : ko, thề ko uống giọt rượu nào? Thanh hoá bảo : thật ko? Sao mặt đỏ thế kia? T bảo a uống bia mà. Thế rồi thanh hoá mặt xì ra bảo khác gì nhau, đã hay lô đề lại còn rượu chè. T bảo: cuộc sống có bao nhiêu, trẻ ko chơi già đổ đốn phải tranh thủ chứ. Ngồi thì đối diện nhau mà t cứ phải quay mặt đi , cứ mãi ntn thì t sợ t đi tù mất. T bảo : thôi muộn rồi, em ko về ngủ đi mai còn đi học. Thanh hoá bảo: còn sớm mà a, e ngồi chơi tý rồi e về. T đéo đuổi đc, đt thì rung chắc kèo là mấy thằng ml gọi ra cho đủ chân 33. Sốt ruột nhưng mà khách nó đéo về thì sao đóng cửa đi đc. Ngồi nhìn ngực nó mãi thì ko ổn, giả vờ chạy ra cửa ngồi rồi châm điếu thuốc. Mấy ông mấy bà cùng xóm đi qua cứ tuấn ơi nay có ny sang à, tối nhẹ nhẹ thôi nhé cho mọi người còn ngủ, tuấn ơi ny đấy à, xinh thế hay giới thiệu cho a đi. Rồi mấy lão bảo : dm 10h30 đêm rồi còn thế kia thì đêm nay xóm động đất k ai ngủ được đâu rồi cười hố hố với nhau. T ngồi hút thuốc nhưng kệ mẹ mn nói gì thì nói. Ẻm có vẻ ngại nên đứng lên đóngs mẹ cửa sổ vào nhưng thật kỳ lạ e đéo chịu về mà lại trèo lên giường ngồi dựa lưng vào tường kéo cái chăn lên khép hờ vào đôi giò trắng muốt của em. T hỏi : ơ e ko về à? Hay tối thích ngủ ở đây? Thanh hoá bảo : tý e về, sao a cứ như đuổi em thế nhỷ? T bảo ok, thế e ngồi đấy chơi nhé a bận tý. Thế là t ra quán nét ngồi luôn, ko quên nt cho e thanh hoá: lúc nào về thì đóng cửa hộ a. Sáng t đi chơi về thì thấy thanh hoá về mẹ từ lúc nào rồi. Cửa phòng cũng đéo đóng luôn :v. Hỏi mấy lão ở xóm thì bảo nó ngồi đấy 30p đéo thấy mày về thì nó cũng về. Tao rủ qua ngủ vs tao thì nó đéo chịu... mày dại vl, nhìn em ngon thế mà đéo xơi. T bảo: của a tất cần thì e cho sdt mà tán , e đéo dại. Về đóng cửa ngủ đến trưa, chiều đi học, tối về phang lô nhưng lại tạch. Ra cổng trường ngắm gái đến gần 10h đêm về thì thấy em thanh hoá đã đứng trc cửa xóm trọ đợi từ bao giờ.
 
Top