Chuyên mục: giao lưu thơ ca...

Dương Tử Thanh

Đàn em HHH
KHÚC TÂM TÌNH CỦA TRAI XỨ ĐỊNH BÌNH :vozvn (16):


Nếu em chọn trai Bình Định Miền Trung
Để làm chồng, làm người yêu trọn kiếp
Thì em ạ! Những điều em nên biết
Về đàn ông xứ Nẫu của quê anh.

Trai xứ Nẫu rất mộc mạc, chân thành
Nên khi yêu ít buông lời đường mật
Cuộc sống họ dù khó nghèo vật chất
Nhưng luôn luôn đằm thắm lúc yêu thương.

Trai xứ Nẫu họ từng trải muôn phương
Và lối sống cũng có phần gia trưởng,
Nhưng là mẫu đàn ông lý tưởng
Luôn quan tâm, trách nhiệm với gia đình.

Trai xứ Nẫu bản chất vốn thông minh
Được lớn lên trên mảnh đất võ trời văn
Sống quan tâm, yêu thương và đùm bọc
Là anh em, luôn trọn nghĩa vẹn tình.

Trai xứ Nẫu họ chấp nhận "hy sinh"
Lam lũ nắng mưa vì vợ yêu, con nhỏ
Bươn chải khắp nơi, dãi dầu nắng gió
Không ngại khó khăn, có chí làm giàu.

Trai xứ Nẫu sống thấu hiểu trước sau
Người quê anh trước giờ luôn kiên định
Không lợi dụng bạn bè, không toan tính
Khi đã yêu là hết mực thủy chung.


Nếu em chọn trai xứ Nẫu Miền Trung
Là chọn sống không vinh hoa phú quý
Là hạnh phúc trong niềm yêu giản dị
Thứ giàu sang chẳng mua được trong đời.

View attachment 200415
Bình Định có núi Vọng Phu,
Có đầm Thị Nại, có cù lao xanh.
Em về Bình Định cùng anh,
Được ăn bí đỏ nấu canh nước dừa
 

Forgotpwd

Trẻ trâu
làm 1 bài thơ xin bánh đi bần tăng kia hỡi...
Đố ai định nghĩa hết chữ yêu
Chỉ tại ai kia chẳng dám liều
Vài ba chữ mọn mà lấp lửng
Chắc tại trong lòng .. có người dưng.

Đố ai định nghĩa được dở dang
Nửa đời vẫn chẳng thể phũ phàng
Chôn chặt vào tim rồi đào lại
Cho mình được hưởng cái riêng mang.

Đố ai định nghĩa được chữ chàm
Có phải chăng vì thói tham lam
Trót yêu từ trước quên không hết
Bởi vậy nên tâm lỡ nhúng chàm!

Đố ai định nghĩa được chữ an
Có khó chi đâu kẻ sống nhàn
Sang thu ngủ muộn ngồi tư lự
Đôi vần ngơ ngẩn nỗi thở than!

Đố ai cắt nghĩa được lòng tôi
Người hiểu câu từ kiểu xa xôi
Xin người chớ tưởng lầm như thế
Tôi chỉ vui thôi chả nghĩ gì!
 

xauban8

Trẩu tre
Tháng mười có phải để yêu nhau?
Vài người nắm tay qua phố nhỏ
Thật muốn có người cùng lang thang
Nhưng thôi lạnh rồi, hẹn năm sau.
Nếu em lạnh rồi chờ chi nữa
Nơi đây lắm người vẫn chờ em
Chờ em pin lên dòng địa chỉ
Anh đây xin nguyện phi tới liền
 
Oppa
hoabattu

hoabattu

Con chim biết nói
Bần bần ngố ngố, họ nói anh
Quần áo phong phanh cho là bảo vệ
Mặc kệ đời, em thấy cũng đúng
Bảo vệ em vô hạn sử dụng
Lời rẻ rúng, ta bỏ ngoài tai
Một mai hai ta lại bên nhau
Đứa xấu đứa bần sợ gi đâu...
 
Sửa lần cuối:
Oppa
hoabattu

hoabattu

Con chim biết nói
Tôi kể ngừoi nghe vị tình đầu
Một chút ngọt ngào lẫn bi thương
Tương tư chốc lát, vài năm tháng
Một mảng mộng mơ, nhuốm màu tàn.

Án thư tích truyện, toàn lừa gạt
Tôi kẻ khốn mạt, níu nổi ai?
Một, hai năm trời, tương tư ấy
Đổi lấy bên anh, chút nhiệt nồng.

Xuân, hạ? Tháng 5 người cất bước
Mộng ước bao giờ thỏa được lâu?
Mưa ngâu, người bước, tôi ở lại
Ngơ ngẩn thẩn thơ, ôi tình đầu!
 

martdala

Trẻ trâu
Đố ai định nghĩa hết chữ yêu
Chỉ tại ai kia chẳng dám liều
Vài ba chữ mọn mà lấp lửng
Chắc tại trong lòng .. có người dưng.

Đố ai định nghĩa được dở dang
Nửa đời vẫn chẳng thể phũ phàng
Chôn chặt vào tim rồi đào lại
Cho mình được hưởng cái riêng mang.

Đố ai định nghĩa được chữ chàm
Có phải chăng vì thói tham lam
Trót yêu từ trước quên không hết
Bởi vậy nên tâm lỡ nhúng chàm!

Đố ai định nghĩa được chữ an
Có khó chi đâu kẻ sống nhàn
Sang thu ngủ muộn ngồi tư lự
Đôi vần ngơ ngẩn nỗi thở than!

Đố ai cắt nghĩa được lòng tôi
Người hiểu câu từ kiểu xa xôi
Xin người chớ tưởng lầm như thế
Tôi chỉ vui thôi chả nghĩ gì!
Em đã biết và đã cảm nhận được tên anh
Em đã thầm gọi và nhung nhớ bao ngày
Từ giờ đến về sau không được bỏ em nữa
Để đêm về em khỏi phải nhớ tương tư.
 

Forgotpwd

Trẻ trâu
Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ
Con sẽ không đợi một ngày kia
khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
ai níu nổi thời gian?
ai níu nổi?
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.
Con sẽ không đợi một ngày kia
có người cài cho con lên áo một bông hồng
mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ
mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng
hoa đẹp đấy – cớ sao lòng hoảng sợ?
Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
Những bài thơ chất ngập tâm hồn
đau khổ – chia lìa – buồn vui – hạnh phúc
Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác
mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
giọt nước mắt già nua không ứa nổi
ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
mấy kẻ đi qua
mấy người dừng lại?
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
ta vẫn vô tình
ta vẫn thản nhiên?
Hôm nay…
Ta đã bao lần dừng lại trên phố quen
ngã nón đứng chào xe tang qua phố
ai mất mẹ?
sao lòng ta hoảng sợ
tiếng khóc kia bao lâu nữa
của mình?
Bài thơ này xin thắp một bình minh
trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
bài thơ như một nụ hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày
sẽ tới !

(nhân ngày 20/10)
 
Oppa
hoabattu

hoabattu

Con chim biết nói
Tháng Mười em đi giữa phố đông

Đi giữa lộn xộn những bão lòng

Đi giữa dòng người hoài vội vã

Đi giữa cả một trời nhớ mong...
 

Dương Tử Thanh

Đàn em HHH
Tháng Mười em đi giữa phố đông

Đi giữa lộn xộn những bão lòng

Đi giữa dòng người hoài vội vã

Đi giữa cả một trời nhớ mong...
Ai đi giữa cánh rừng xanh ngắt
Khi chúa xuân tô điểm những hàng cây?
Ai đi giữa cánh rừng xanh vui vẻ
Để muôn loài cũng hoan hỷ đắm say?

Ai đi giữa ánh dương soi chiếu
Để con đường nhận lấy bước nắng hơ?
Ai đi giữa ánh dương ngọt dịu
Với dung nhan tươi tắn vẻ ngây thơ?
 
Oppa
hoabattu

hoabattu

Con chim biết nói
Hôm nay mười chín tháng mười
Ngày mai là đến hai mươi thật rồi
Bão xa lan tỏa tan rồi
Các anh lo lắng đứng ngồi không yên
Lo rằng ví chẳng có tiền
Nàng đòi quà nữa thì điên cả đầu
Riêng Bông biết điều hiểu sâu
Cứ vào ngày lễ Bông không cần quà
 
Oppa
hoabattu

hoabattu

Con chim biết nói
Một sớm tháng Mười trời xanh biếc,
Không khí nhuộm một màu mộng mơ,
Bạn thân được quà nhiều khôn xiết
Còn em một mình, vẫn bơ vơ.

Sáng ghì trên vai chồng hồ sơ
Tối về cắn bút tập làm thơ.
Đôi khi nản lòng em tự hỏi:
"Một mình ngang dọc đến bao giờ?"

-Vui mà, tự em là 'nàng thơ' ^^
Vô tư, khối anh phải sững sờ
Tha hồ lười biếng rồi nuôi mỡ
Vì mẹ bảo: "Tròn mới xinh cơ!" ❤

Chúc mừng ngày phụ nữ Việt Nam!!!
 

Attachments

Top