Drag to reposition cover

Chuyện vớ vẩn thời sinh viên của cu Tit

Bốii

Thanh niên hoi
E là ai thế Bối? sao lại biết rõ từng chân tơ kẽ tóc cs đại ca Tít? @Tàu ngầm nguyên tử fen ơi ca này rõ ràng là ko khảo mà xưng :boss:
Ơ kìa mang tiếng đọc mà k đọc kĩ à. Có đoạn a ý chả bảo thế còn gì. Chị X còn chưa chống lầy,ở.nc ngoài,còn nc cả với vợ a ý. Tưởng fan hâm mộ tnaooooo
 

khongdamme

Checker nghiệp dư
Ơ kìa mang tiếng đọc mà k đọc kĩ à. Có đoạn a ý chả bảo thế còn gì. Chị X còn chưa chống lầy,ở.nc ngoài,còn nc cả với vợ a ý. Tưởng fan hâm mộ tnaooooo
Fan hâm mộ quan tâm cốt chuyện và nội dung thôi, mấy cái thông tin kia thì chỉ có ng như ấy mới quang tâm vại thôi :vozvn (23):
 

Dũng nát

Trẩu tre
đi ra lấy xe. Để em đèo nhé, a chắc đi xa mệt rồi.
tao ngồi lên ôm eo xoa xoa rồi vươn người hôn lên má MC.
hic. MC phi thẳng vào nhà nghỉ mà không nói gì. mặt lạnh tanh.
tao đi theo lên phòng, MC vật tao ra. tao toe toét nãy thấy ngủ gật mà giờ
[QUOTE="MrTit1102, post: 2073206, member:
Tao nhìn em lòng trao dâng niềm xúc động. MC vẫn vậy, vẫn đằm thắm ngọt ngào, vẫn cam chịu, và tình cảm dành cho tao đâu có đổi thay.
Tự cảm nhận mình tồi quá...
[/QUOTE]
MC có gì đó giống Phấn của tml funfun
 

Dũng nát

Trẩu tre
Những ký ức trôn chặt chục năm rồi, đến cả bạn bè tao cũng rất ít người rõ hết, nay tao lại đào xới lên để kể cho chúng mày nghe, chẳng dễ chịu gì đâu.
Tao sẽ đẩy thật nhanh mạch chuyện, vì hầu hết chúng mày đoán được kết cục rồi. Chuyện có hay hoặc dở cũng mặc đi nhé, vì đây chỉ là những gì tao đã trải qua. Viết lại tao cũng buồn lắm chứ.

Ca mổ của bố em thành công, nhưng ông chưa tỉnh. Một mảnh sọ được cắt ra nuôi cấy bên ngoài, cột sống của ông không thể lành lại được, một chân ông bị cắt bỏ. Chắc chắn ông sẽ bị liệt, có thể còn không nói được nữa. Đó là những gì bác sĩ trao đổi lại với gia đình em.
Tao vay a Ba 2tr đi mua vé tàu về HN, em đưa tao ra Ga mà lòng hai đứa ngổn ngang, nụ hôn vội vã, nước mắt em lăn dài. Khổ cho chồng quá, chồng đi cẩn thận, có gì sớm vào với em nhé. Cơm mưa cũng vội vã chợt đến, cũng như lần vào Sài gòn này. Mưa ướt áo hai đứa, tao
Tao về nhà lấy 20tr mà mẹ nói cho tao mua xe máy, rồi phi xuống công trường. Sau chuyện này chẳng thấy xe máy đâu, Thầy U tưởng tao chơi bời, và có vẻ thất vọng vì tao lắm. Cư như đây là lần báo nhà đầu tiên vậy. Tao đánh mất một phần niềm tin từ Thầy U, mà chẳng thể nói thật hết ra mọi thứ.
Dự định qua nhà Chú lấy lương tháng 8, đến nơi thì thằng em Hip chuẩn bị đi nhập học, cô chú làm vài mâm cơm rượu mời mọi người tới ăn mừng thằng con quý tử phá phách cũng đỗ được Cao đẳng GT.
Ăn uống xong xuôi, thằng Hip và mấy thằng nhõi bạn nó thấy tao buồn nên bọn nó rủ tao đi uống bia tiếp. Tao ngồi kể cho lũ nhãi một phần chuyện tình yêu và những vướng mắc tài chính hiện tại. Kệch cốc bia mà buồn buồn, nặng trĩu.
Say sưa chán tao phi về Như Quỳnh. A Đen và Thầy cũng ngạc nhiên vì tao đi làm sớm hơn lịch xin phép một tuần, lão Đen có hỏi nhưng tao chỉ nói qua là nhà có việc buồn.
Trưa hôm sau đang đi nghiệm thu ở đoạn cầu vượt, còn chưa kịp ra gửi tiền cho em thì thấy thằng Hip alo.
Nó với thằng bạn nữa phi cái xe Dream của chú xuống. Vào ngồi trà đá thằng em rút ra đưa cho tao 30tr. Tao ngạc nhiên lắm.
Nó bảo 4tr là lương của anh bố em gửi, 26tr là em cắm cái Nouvo LX mới mua rồi. Vài hôm nữa mấy thằng nhãi lo đủ tiền sẽ nhổ ra trước, còn tao bao giờ có thì trả nó cũng được.
Tao nhìn nó mà cảm kích vl, nó bảo anh đừng ngại, em đi học tận Thái Nguyên cũng không dùng đến xe đâu. Bố em bảo mang xe lên chúng nó tưởng con nhà giàu lại hư hỏng. Còn em cắm xe vài ba hôm thường xuyên ý mà. Đại ka không phải lo.
Haizzz chia tay chia chân hai cu em hứa hẹn a sẽ hoàn trả sớm nhất.
Tao cầm 50tr ra Ngân Hàng cho em, dặn em trả giúp anh Ba 2tr nữa.
Em nghe điện mà òa khóc, tao hẹn tháng sau lấy lương sẽ vào với em.
Lại tiếp tục lao đầu vào công việc, chẳng còn đồng đéo nào trong người. Cũng may thường xuyên nhận được phong bì của bọn nhà thầu nên sống sót qua ngày. Sáng làm, chiều làm, tối còn phải làm đồ án môn học. Rảnh ra là liên lạc với em nghe tình hình nhạc phụ. Ông dần tỉnh táo, nhưng không nói được. Sức khỏe có vẻ ổn hơn. Nếu ông ổn thì 4-6 tháng nữa sẽ mổ lại cấy ghép mảnh sọ vào.
Môi lo về khoản tiền chữa trị, về cái hẹn 2 tháng của đám Xã hội đen về khoản nợ 400tr sắp tới....
Đm, đúng là thằng a ml
 

Dũng nát

Trẩu tre
Tao đồng ý về việc đấu tranh giành giật lấy những thứ mình yêu thương. Nhưng ở đây, trong tình yêu là phải giành được tình cảm của đối phương chứ không phải thể xác.
Nếu là tao thì tao sẽ cho gia đình H vay tiền, dang tay cứu giúp lúc ng ta hoạn nạn mới đáng quý. Đổi lại sẽ có thêm tình cảm từ H, rồi biết đâu sẽ có cơ hội chinh phục em ý. Nếu không được thì cũng vui vẻ chúc em hạnh phúc và có thêm những ng bạn đáng trân trọng như tml Tít.
Đây thằng ml sếp nó bỏ tiền ra mua em H thì chỉ nhận đc sự khinh bỉ của những ng xung quanh và cả gia đình H, trừ thằng ca sỹ ml. Và bản thân H cũng sẽ ko bao giờ sống hạnh phúc trọn vẹn với nó.
Chuẩn luôn ! Và thằng Tít ko bắt tay thằng này là đúng!
 

trai đất tổ

Thanh niên hoi
Theo tao đàn bà đắm đuối vì con, ban đầu em H sẽ ko có tình cảm vs thằng ck. Vì thằng ck chỉ dùng tiền để mua thân xác em nó. Nhưng vì có mấy đứa con vs thằng ck nên em H sẽ dần yêu thằng ck, chăm lo gi đình. Toàn tâm toàn ý làm vk thằng đó.
Còn quá khứ ư, nó ko thể quan trọng bằng cơm áo gạo tiền, gia đình con cái hiện tại. Nên nhơ sthif chỉ để nhớ xuông thôi, ko có ích gì.
Mà biết đâu em H đã quên bèng tml Tít rồi ấy chứ ai khẳng định e nó vẫn nhớ nhung thằng Tít làm gì.
 

jackchou

Già trâu
Tao co tay lại mà chẳng được, nhìn Tóc Ngắn trân trân. Này bà sao thế, người yêu bắt nạt gì hay sao mà khóc, có gì chỉ mặt nó tôi xử cho.
Tóc ngắn lắc đầu quầy quậy, nước mắt nước mũi tèm lem. Vậy có gì nói tôi nghe đi. Tự nhiên lại khóc.
Tóc ngắn cứ rưng rức phải tới chục phút nữa mà chẳng nói. Tao chán quá quay mặt xuống nhìn ngắm đường phố. Bà cứ thế này lát H quay về lại hiểu nhầm, khổ tôi đó.
Tiếng nói bật lên, đứt đoạn nấc nghẹn. H không quay lại đâu.
Tao bật cười, hai người lại bày trò gì chọc tôi hử?
- không, mình nói thật đó Tít.
Tao vẫn cười, đùa cũng vừa phải thôi, nước mắt nước mũi tùm lum kìa. Tao lấy giấy khô vươn người lau nước mắt cho Tóc Ngắn. Cô bạn ngẩng mặt nhìn tao, đỏ hoe nhưng cái nhìn khiến tao khựng người lại. Cái nhìn này không có chút gì trêu chọc, không có chút gì dối lừa, cái nhìn của sự thương cảm.
Tao lắp bắp, bà vừa nó gì cơ.
H không quay lại nữa đâu. Tít rõ không, mình khóc là thương cho hai người đó.
H về nhà luôn ấy à?
Tóc ngắn gắt lên, H nói Tít quên H đi được không?
- ơ hay, sao phải quên, bà đùa à.
Tóc ngắn đứng bật dậy bước qua ôm chặt lấy lưng tao mà khóc ròng. Tít thừa hiểu tình cảnh hiện tại mà?
Tai gắt lên, hiểu cái gì chứ? Ý bà H không quay lại là sao?
Quán vắng, tiếng gió vi vu, cành lá lao sao, tiếng nhạc nhẹ nhàng, tiếng Tóc ngắn nức nở. Đến giờ phút này mình cũng chẳng biết phải nói ra sao với Tit nữa, H khóc cả tuần nay rồi. H cần tiền để trả nợ cho a Trai, cần tiền để chữa chạy cho Ba.
Nếu Tít thấy cảnh Ba mẹ mình bị chúng nó vào tận viện đe dọa ngày ngày, kề dao vào cổ thằng anh trai trước mặt thì Tit phải làm sao.
Tao lạc dần giọng đi, phải gắng lắm mới thốt ra được lời. Thế H định như nào, không quay lại là sao?
Nước mắt của Tóc ngắn ướt vai tao. H sẽ cưới người khác, anh ấy cũng tốt lắm, anh ấy giúp H trả nợ cho anh, và lo cho gia đình.
Tai tao ù đi, nước mắt vô thức rơi, đây là cái chuyện lớn mà lão Đen nói tới sao. Tất nhiên với một thằng cá tính mạnh như tao thì những quyết định như này tao sẽ chẳng bao giờ nghĩ tới, và tất nhiên tao không thể chấp nhận được.
Tao đứng dậy kéo tay Tóc ngắn, đi, đi tìm H. Tóc ngắn ôm chầm lấy tao mà khóc, Tit chẳng thể tìm được nếu như H không muốn đâu.
Tao mặc kệ đẩy Tóc ngắn ra mà kéo tay cô bạn lôi đi. Vứt tiền ở bàn đó, khoác balo tao nói như quát, chìa khóa xe bà đâu, đưa đây mau lên.
Chắc tóc ngắn cũng sợ, leo lên ngồi sau ôm lấy tao.
Tao phóng xe về xóm trọ của em, nay cổng mở toang. Tao dừng xe dựng chân chống chạy vào sân. Các anh chị nay tập trung ngồi hết ngoài cửa phòng, mấy đứa trẻ chạy nhảy, nhìn thấy tao chúng nó òa lên chào. Chú Tít đây rồi, cô H và bà đi chỗ khác rồi chú Tit ơi. Tiếng thằng cu học lớp 5 vừa nói.
Tao nhìn về phía phòng em, cửa đóng, khóa ngoài. Các chị đi lại phía tao òa khóc, ôm lấy thằng em từ HN vào, nó đánh rơi balo và đang khụy xuống.
cay mắt quá m ơi, mày bản lĩnh vậy mà không tránh được 2 chữ duyên phận. đm truyện mày hay quá.
 

Tên gì kệ tao

Checker mới lớn
Thằng ml nói đúng lắm.
Tao BK ra, chính quy đéo thể xin hay mua điểm được. Họa may lịch sự lễ phép mua quà biếu thầy hướng dẫn thì được chứ đừng mang vật chất ra với mấy ổng, tiền nhiều ko kể.
Mấy ổng nói luôn học ngành khác mà dốt thì chết nó trước, chứ mấy anh kỹ sư mà ngu si thì phá cả nền công nghiệp nước nhà nên lương tâm mấy ổng ko cho phép. :sure: Cơ mà tao biết là học tại chức thì khác nghen, sinh viên toàn người có tiền, chức vụ nên thầy/cô cũng ....... du di điểm.:waaaht:
Có bà cô dạy DH kinh tế chính trị. Môn này hình như là tiên quyết với các anh ở tỉnh muốn học VB2. Cô kể các anh chị tranh nhau gặp thầy/cô sau giờ. Mỗi người là 1 phong bì ghi tên tuổi đầy đủ.
Chỗ nào có tổ chức quy củ thì gom đưa lớp trưởng kèm danh sách.
Mỗi lần đi dạy về 1-2 ngày cô cầm hơn chục chai là bình thường (2008) vì thế trong khoa so kè nhau để được đi đấy nhé. :vozvn (23):
Ai nói mày BK không chạy điểm được, mày tốt nghiệp giỏi ah?
 

Gấu Misa

Trẩu tre
Để replay bài "Hẹn em kiếp sau" rồi đọc truyện của ông Tít xong cứ buồn buồn thế đ nào. Mấy cái chap đầu đọc đã thấy là kết buồn rồi mà cứ ham đọc( nhất là cái đoạn hẹn tết năm sau về quê) . Thấy nhớ lại hồi có tình đầu vch :too_sad::too_sad::too_sad::too_sad:
 
Top