Những ngày ở ký túc

Di Di

Già làng
NHỮNG NGÀY Ở KÝ TÚC

Chap 1
" Nội quy :
1. Không kéo ri đô
2. Không cho khách nam ngủ đêm.
3. Không thể hiện yêu đương hôn hít trước mặt mọi người.
4. Giường ai nấy nằm, tủ ai nấy dùng, giữ vệ sinh sạch sẽ.
5 . Bắt buộc đóng quỹ chung "

Sau khi dán lên tường tờ thông báo, Quảng Ninh phủi phủi tay cười hở cả hàm răng xỉn vết đen vì uống quá nhiều penicillin hồi nhỏ. Cái thân hình nhỏ thó, chắc khoảng m50 nhưng mông ngực đầy đủ, tiếng con bé vang lên rõ ràng :
- Chúng ta ở với nhau, nên tôn trọng nhau, đến đây, mỗi người một tính, phải nhìn nhau mà sinh hoạt. Yêu đương không cấm, mọi thứ muốn làm, á ớ ra ngoài , không để ảnh hưởng đến mọi người xung quanh. Ok nhá!
- Ok.
Đó là buổi nhập phòng đầu tiên của tao, với một con bé bất cần và luôn chán đời như tao, ở đâu cũng vậy. Tao không thích ra ngoài , một phần vì ở ngoài nghe nói phức tạp, một phần vì tao thích có sự quy củ. Để vào được Khách Sạn Sinh Viên này ở, tao lại là người HP, cũng phải tốn chút quan hệ và đủ điều kiện tài chính. Ừ kệ! Tao có người lo cho rồi.

Nói qua về thiết kế của khu ký túc có tên là Khách Sạn sinh viên này . Đây là khu ký túc của trường Đại Học Dân Lập Hải Phòng , một trong những ngôi trường đắt đỏ nhất cả nước lúc bây giờ và có đầu vào cực khắt khe. Mấy tml khóa trước, ra trường luôn là hàng top và có công việc ngon lành. Trường toàn thuê giáo viên có học vị học hàm từ các trường đại học danh tiếng ở Hà Nội về dạy. Điểm thi vào trường không phải thấp, dù đây chỉ là trường Dân Lập. Khu khách sạn này có 1 bể bơi đẹp nhất Đông Nam Á , với thiết kế hơn cả khách sạn 5 sao, một khu liên hợp thể thao cũng thuộc dạng bậc nhất, còn đẹp hơn cả mấy khu liên hiệp thể thao chuyên để thi đấu. Có sân bóng đá, bóng chuyền, sân chạy, khu nhà thi đấu. Một cái nhà ăn sức chứa hơn 2 nghìn người , sân cảnh đẹp lung linh. Khu nhà ở hình chữ nhật, các mặt phòng quay mặt nhìn nhau, khu C là các khối xây dựng, điện, kế toán, công nghệ, chủ yếu là Nam ở. Khu A chủ yếu là Quản trị , Du lịch, kiểm toán, một vài khoa xen kẽ. Khu D và B ít phòng hơn, là các khoa nhỏ khác. Trường không thiếu điện để thắp, nên đêm đến cả tòa lung linh như lâu đài ở giữa bãi tha ma vậy. Các cháu yếu bóng vía vẫn thường thấy các cụ đi đi về về. Nghĩ ở cũng kinh bome.

À, nói thêm về phòng ở, bọn tao không phải ngủ giường tầng, không cần đứa nó đè lên đứa kia. Mỗi đứa một giường gỗ nho nhỏ xinh xinh, dưới giường có hộc để đồ đạc chăn màn. Mỗi đứa một bàn học gỗ , và một tủ đựng quần áo tư trang riêng ngay trên bàn học ấy. Mỗi phòng có một nhà vệ sinh riêng, phòng tắm riêng, ban công riêng nên cực sạch sẽ. Nó giống như một phòng riêng ở chung thì đúng hơn là phòng ký túc. Đứa nào đến đây lần đầu tiên cũng bị choáng ngợp về độ sang chảnh và hiện đại. Nhất là mấy đứa sinh viên ở trường gần kề phải ở trong những khu ký túc nóng ẩm, không quạt trần hay wifi. Chậc, trường có điều kiện nên đời sống cũng khác hẳn!

Khu ký túc tao gần trường ĐH Hàng Hải và Đại Học Y. Những câu chuyện tình dính đến hai trường này cũng thật hoành tráng.

Tao vào trường cũng là ngẫu nhiên vì thằng NY nộp hồ sơ nguyện vọng 2. Dm, đi học mà dính yêu đương là chỉ có trượt. Nó học trường khác, tao vào trường này, ngày nhập học, còn méo biết mình học khoa gì. Nghĩ đời nó chán. Lúc vào phòng, mọi người đã ái ngại vì mỗi tao có người yêu, chúng nó trong trắng và ngây thơ vl. Hà Nam và Hưng Yên nhỏ tuổi nhất đều học khoa Văn Hóa du lịch . Bắc Giang và Thanh Hóa bằng tuổi tao học quản trị , Quảng Ninh lớn nhất nên được bầu làm trưởng phòng, tao và Quảng Ninh học cùng lớp, khoa Du lịch.
- Di, đi chơi đừng quá 10h
- Di, bạn trai lên phòng chơi 9h 30 là về!
- Di, đừng mặc hầm hố quá mọi người đánh giá!
- Di, Di ,Di
....
Ơ kìa, cả thế giới hình như chỉ chĩa vào mình, tao chỉ cười, vâng, có nội quy gì viết hết ra, em ok tất.
8h tối , tiếng gõ cửa vang lên, cả bọn trố mắt, Bắc Giang ra mở cửa, Dm, cả giàn giai đẹp ập vào, làm cả bọn trong phòng rụng mẹ nó hết trứng .
" Hi mọi người , bọn mình ở phòng bên cạnh, sang chào hỏi làm quen"
- Các bạn vào đi !
- Mình là Minh ở Hải Dương , nổi tiếng đẹp trai và sát gái, đây là Phương cũng cùng quê, công tử bột. Kia là Hưng, Bắc Ninh, cao có gần m9 thôi, thằng này là Bảo, biệt danh mắt đẹp , Thanh Hóa.( tổ sư,mắt như hai đường kẻ chỉ, nếu không cười thì còn thấy có đường khe hẹp, cười xong không biết đâu là bờ, đâu là mi luôn). Đây là Vinh, Hưng Yên, cuối cùng là Hùng, Hà Nội. Em ấy hơi yếu bóng vía, các chị em nhẹ tay không hỏng hàng.

Phải thành thật với chúng mày, sinh viên vào đây học, ko phải nhà giàu thì cũng cực giàu, nhìn cách chúng nó ăn mặc phẳng phiu, hàng hiệu là đủ biết chất ra sao. Cũng có những khuôn mặt ngơ ngác vì bị nhốt lâu ngày, nhưng cũng có những thằng sành sỏi như Minh Hải Dương , với thái độ khinh khỉnh nhưng rất hút. Tao liếc thấy Bắc Giang nhà tao như trúng đạn, thằng bé cười nửa miệng, giống như thợ săn ngồi lau bẫy, con mồi tự phủ phục dưới chân.

Thời sinh viên, thật muôn ngàn chuyện lỡ dở, cũng thật là vui, có chết chóc, phá phách , nghịch ngợm, có đứa thành người , có đứa mãi mãi chỉ là ma. Có lẽ đau khổ nhất, vẫn là những kẻ yêu mù quáng, và những gia đình có những thằng con phá gia chi tử. Và tao, cuộc sống không gia đình, bắt đầu!
( còn tiếp )

P/s : Ảnh được bạn nam tặng , chụp khi đi buồn đái giữa đường !



Cb38Qj.md.jpg


Chap 2


Chap 3

Chap 4

Chap 5

Chap 6

Chap 7

Chap 8

Chap 9

Chap 10

Chap 11
 
Sửa lần cuối:

Vantoan8888

Phó thường dân
Ở ktx ko phân khu nam nữ riêng biệt hả em, thế thì sớm muốn địt nhau hết
 

Trâu Lái Xe

Đầu đường xó chợ
Cháu thông báo nó rồi, Nó bảo cháu ép nó. Kệ nó thôi, mình vì bạn, bạn có vì mình hay ko thì tùy
Ô. M gái phồng or cú có gai phồng đới?
T nhều kỉ niệm xứ phồng nhắm
 
Top