Những ngày ở ký túc

Thichnhatquan

Già làng
#9
- Mày có muốn về phòng không Châm ?
- Không xem được à?
- Tao nghĩ là không nên
- Tao muốn biết đó là ai
- Để làm gì?
- Tao thích , thế thôi.

Nó nói rồi kéo tao xềnh xệch đến cánh cửa sân thượng. Tao thấy thật buồn cười, trời tối om, nhìn thấy gì mà nhìn. Lại còn hẳn hai đứa con gái, một đứa đang thất tình, à không, có một đứa cựu thất tình nữa, là hai đứa đang thất tình đi rình xem siếc. Hài vl.
Ờ mà không tối, ánh điện từ các phòng hắt lên, ánh điện từ sân vận động len lỏi vào phía bên kia ô kính nhỏ, tao chỉ e là nếu chúng nó nhìn ra sân thượng sẽ thấy bóng bọn tao hắt lên bóng cửa chứ chả đùa.

Bắc Giang áp mắt vào lỗ khe cửa để xem thằng đó là thằng nào, con đó là con nào. Tao cũng không có chỗ để chen với nó, chỉ nghe thấy tiếng hôn nhau nhóp nhép, tiếng rên khe khẽ của đứa con gái, tiếng mút chùn chụt, chắc thằng kia đang bú ti như chó con bú chó mẹ cũng nên.
- Cho anh yêu nhá
- Thôi, ở đây nguy hiểm lắm, hôn thôi
- Nhưng anh muốn, anh thèm lắm!
- Một cái thôi đấy nhé!

Bắc Giang tinh nghịch nhìn tao, tao trợn mắt ra hiệu nó đi xuống , hất hàm nó đi về phía cầu thang bên kia. Nó lắc đầu, rồi đứng dậy. Vì cũng chẳng biết là đứa nào, vì trong cơn đê mê nó cũng chẳng gọi tên nhau. Tao thấy nó rất quái, đúng đến đoạn cao trào thì phá đám.
Nó gõ tay vào cửa rồi hắng giọng nói theo kiểu phim kiếm hiệp :
" Sư ca sư tỉ, dừng cơn sung sướng lại cho bọn muội xuống phòng được không ? Đứng trên này lâu quá muỗi đốt tê hết chân rồi?"
Tao phì cười, sao nó có thể nói giống giọng lồng tiếng của phim Tàu đến vậy. Tao thấy bên trong im thin thít , thở mạnh cũng không dám là cái chắc.
Khoảng 5 s sau nó lại lên tiếng :
- Nếu không cứ giữ nguyên hiện trường , bọn muội vừa đi vừa bịt mắt, chỉ để he hé nhìn đường đi, nhất định không có nhìn đại huynh và tỉ tỉ hành sự đâu a.

Miệng nói tay làm, nó đẩy cửa rồi đi vào, cơ mà bọn kia nhanh hơn, chạy hùng hục xuống cầu thang, Bắc Giang cũng chỉ nhác bóng, nên cũng không đoán được là ai. Toàn sinh viên cũng mới, chưa kịp biết hết nhau, con bé cố đuổi theo xem đó là ai.

Tao lững thững đi về phòng , cả bọn vẫn chưa ngủ, chúng nó vẫn ngồi bàn về vụ bói toán, và chờ tao với Bắc Giang về. Hưng Yên hỏi tao Bắc Giang đâu, tao bảo Bắc Giang đi bắt trộm. Cả bọn trố mắt , cũng chạy ra ùa ra xem trộm ở đâu để bắt cùng. Tao bảo trộm ở tầng sáu, thế là Hà Nam và Hưng Yên, Thanh Hóa lẫn Hương đen chạy lên luôn. Chỉ có Quảng Ninh là ở lại, nó nhìn tao cười cười:
- Mày lại thấy gì à?
- Vâng, bọn em suýt được xem phim con nhợn.
- Con Châm đâu?
- Đuổi theo rồi
- Con điên, tí nữa về thế nào cũng loạn lên cho mà xem.
- Chị có uống chút không? Tao giơ giơ lon bia huơ huơ trước mặt bà ấy.
- Ừ, uống xíu cũng được.

Quảng Ninh vớ lấy một lon rồi mở ra, chả như tao, nó lấy cái cốc rồi rót ra uống từ tốn. Nó là đứa già nhất phòng, từng ở trên HN học đại học Đông Đô 1 năm. Sau không rõ có chuyện gì lại thi rồi xét tuyển nguyện vọng vào Dân Lập HP. Nó rất khôn ngoan, điềm tĩnh và trải sự đời, chưa bao giờ tao thấy nó hấp tấp, cực khéo và vô cùng có uy tín. Tuy răng hơi sún, người hơi thấp, trán bướng nhưng bù lại giọng nói rất hay, bình tĩnh , da dẻ rất mịn màng ,sạch sẽ. Ai ở phòng có chuyện gì cũng đều tâm sự với nó như nói với chị cả. Tất nhiên là trừ tao. Bọn tao kê ghế ra lan can trước phòng, vẫn còn một vài phòng sáng đèn, hơi lạnh lẩn quất đâu đây, mùa thu luôn có vị mát đến se lòng:
- Mày còn buồn không Di?
- Em quên rồi
- Đừng để trong lòng, sẽ không tốt đâu. Tao từng yêu một thằng, nó còn dẫn gái về phòng ngủ khi tao về quê kìa. Tao còn bắt tại trận ấy, tao làm loạn lên rồi tống nó ra khỏi phòng ngay hôm đó. Sau nó có quay về quỳ xin tao tha thứ, tao chỉ thấy ghê tởm thôi. Rồi nó bám mãi, tao đi đâu nó cũng ám, mệt mỏi vô cùng.
- Đó là lý do chị về Hải Phòng?
- Ừ, cũng một phần, với lại HP gần nhà nữa, đi về có gần hơn nửa tiếng xe máy.
- Chị nghĩ nó có xuống Hải Phòng tìm chị không?
- Có thể, nhưng sẽ ít thôi vì khoảng cách địa lý!
- Vì sao nó yêu chị thế mà lại làm vậy?
- Vì tao nuôi nó.

Không khí thật trầm, tao nhìn ra khu nghĩa địa, tự nhiên thấy rùng mình, cũng chẳng nghĩ gì. Quảng Ninh vẫn đang nói, tao cũng không nghe rõ gì cả, ngửa cổ uống nốt lon bia. Đắng quá!

Đang yên ắng thế thì cả bọn ùa về. Hai đứa tao nhìn ra , Quảng Ninh hỏi có bắt được trộm không? Hưng Yên chạy đến nhéo tay tao:
- Sao chị lại nói dối bọn em!
- Dối gì cơ?
- Chị Châm bảo đi xem phim kiếm hiệp .
- Vậy có xem được không?
- Không chị bọn em không tìm thấy chúng nó.
- Chúng mày vô duyên quá!
- Ơ, đi bắt trộm mà, sao vô duyên ạ?

Bắc Giang cười sằng sặc, tu ừng ực nước rồi kể
- Chúng mày không biết đâu, tao với con Di đang ngồi nói chuyện, thì nghe thấy âm thanh khác lạ sau cánh cửa. Tao nghe thấy tiếng rên to lắm, sợ con bé kia bị thằng kia nó bắt nạt. Dạo này nạn bạo hành kinh lắm, chỉ định giữa đường thấy chuyện bất bình thì tao ra tay thôi. Thế mà lại để chúng nó chạy mất. Đuổi theo không kịp.
- Thế con bé đó có sao không?
- Chắc bị đánh đau lắm , chứ tao thấy kêu la thất thanh là anh ơi .... Đừng ...đừng làm thế em đau.

Hưng yên tròn mắt, còn Hương đen lầm bầm chửi, sao có đứa ác thế, đàn ông sao lại đánh đàn bà. Chỉ có Hà Nam là mặt đỏ bừng bừng, bảo Bắc Giang đừng bịa nữa.
- Chúng mày không ở đó thôi, con Di chậm như con rùa, nó không kéo tay tao là tao đã bắt được thằng kia rồi ấy.
Hưng Yên quay sang tao:
- Chị, thế chị có thấy chúng nó không?
- Chị không, Châm thấy, sao mày không kể nốt là mày ghé mắt xem bạo hành?
- Thế để tao kể nhá, tao thấy thằng kia cắn con bé kia, không phải cắn một lần mà còn ngấu nghiến , còn đè con bé vào tay vịn cầu thang cơ. Miệng vừa cắn tay vừa sờ soạng luồn lên áo con của con bé nữa. Một tay nữa từ đùi thọc lên trên....
- Á, Á, thôi em không nghe nữa, chị Châm xấu, thế mà bảo bạo hành, thế mà bảo trộm. Ôi ghê quá, không nghe đâu.
Con Hương đen kêu như đỉa phải vôi:
- Châm sao mày bậy thê thôi tao về đây, nghe ghê quá, chúng mày lừa tao, kinh quá kinh quá, buồn nôn quá.

Nói xong con bé chạy te tởn về phòng . Hà Nam mặt đỏ như gấc, không nói gì cả.
Châm vẫn cố nói cho Hà Nam và Hưng Yên nghe, hai đứa bịt lỗ tai và kêu gào thảm thiết , Tao với Quảng Ninh chỉ ngồi cười, đấy vẫn có những đứa ngây thơ và ngoan đến vậy, rồi thì cũng sẽ thoát ngoan sớm thôi.
Tao tiện tay bật nhạc , nhẹ nhàng và du dương , trầm ngâm uống nốt bia, tâm hồn hơi chếnh choáng , mắt hình như có vị cay cay :

" Đêm đêm nằm mơ phố, trăng rơi nhòa trên mái
Đi qua hoàng hôn ghé thăm nhà
Anh như là sương khói mong manh về trên phố
Đâu hay một hôm gió mùa thu

Đâu hay mùa thu gió, đêm qua mặc thêm áo
Tay em lạnh mùa đông ngoài phố
Đêm xin bình yên nhé con đường vàng ánh trăng
Đèn dầu khuya quán quen chờ sáng

Đêm đêm nằm mơ phố, mơ như mình quên hết
Quên đi tình yêu quá vô cùng
Sương giăng Hồ Tây trắng đâu trong ngày xưa ấy
Tôi soi tình tôi giữa đời anh"


Ngoài kia, ánh điện vẫn hắt màu vàng nhạt xuống đường, đêm dường như sầu não hơn, tiếng cười trong trẻo của cả bọn cũng không khiến tao hòa nhập cuộc vui. Tao quá nhạy cảm, vẫn đâu đó văng vẳng câu hỏi " Giờ anh có đang hạnh phúc không?".



CdabjZ.md.jpg
Đặt gạch ...thứ hai đọc...nay lội ruộng về mệt bở hơi tai .
 

thichggia

Đàn em Khá Bảnh
" Đêm đêm nằm mơ phố, trăng rơi nhòa trên mái
Đi qua hoàng hôn ghé thăm nhà
Anh như là sương khói mong manh về trên phố
Đâu hay một hôm gió mùa thu

Đâu hay mùa thu gió, đêm qua mặc thêm áo
Tay em lạnh mùa đông ngoài phố
Đêm xin bình yên nhé con đường vàng ánh trăng
Đèn dầu khuya quán quen chờ sáng

Đêm đêm nằm mơ phố, mơ như mình quên hết
Quên đi tình yêu quá vô cùng
Sương giăng Hồ Tây trắng đâu trong ngày xưa ấy
Tôi soi tình tôi giữa đời anh"
Cám ơn cả bài hát hay nữa nhé !
 

thichggia

Đàn em Khá Bảnh
NHỮNG NGÀY Ở KÝ TÚC

Di sinh ngày tháng năm nào?
- 0a/0b/19xx
- Ồ, sáng hay trưa hay chiều ?
- Sáng
- Nam cũng sinh cùng ngày Di này, sinh đêm nha !
- Huy cũng thế, sinh chiều nhá. Trùng hợp thế, vậy là bàn mình có 3 người sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm luôn nè. Thú vị ghê.
Ờ, ba người , ba số phận, ba tính cách. Sau này, mỗi người một cuộc sống, thi thoảng vẫn nhắc với nhau về số phận ba đứa. Nghĩ rất hài.
Giọng văn của Di có cái gì đó rất riêng, mình cảm nhận được nhưng chưa biết diễn tả thế nào.
Xin hỏi chi tiết nêu trên là hư cấu hay thực ?
Có lẽ từ giờ tôi sẽ đổi cách xưng hô, I'm tôi - you' bạn, ok ?
 

3m3m3m

Giang hồ mạng 4.0
Kinh nghiệm cũng phải từ những lần như này mới có, huynh đài cứ bình tĩnh. Coz lẽ 2 vị cô nương sợ để lâu, cao trào ko hãm đc lại xảy ra trọng án, 3vs1 thì toang hết. Bản lĩnh 2 cô sv thật vững vàng. Ngưỡng mộ quá đi thôi.
Đúng vậy , 3 cô sv đang độ tuổi sung sức thế kia mà... oài lão lại làm tôi nghĩ bậy giòi.
 
Top