Những ngày ở ký túc

Oppa
Di Di

Di Di

Già làng
#10
Trời vào giữa thu, luôn mát mẻ, nhất là vào buổi tối! Bọn tao nhập học cũng được hơn hai tháng. Phòng bọn Mắt Đẹp bị chuyển xuống tầng 1, vì nó nằm trong trên tầng chủ yếu là con gái. Do có đứa học Xây dựng, kế toán, quản trị và Điện nên cũng bị tách phòng. Về cơ bản thì Minh Sở khanh vẫn ở cũng Mắt đẹp. Hưng tử tế với Vinh hiền lành và Phương handsome ra ngoài ở vì bố mẹ hai thằng xuống thăm con, chỉ yên tâm khi con ở cùng Hưng tử tế.

Chúng nó tìm nhà cũng không quá vất vả vì Hưng tử tế có bạn sống ở nội thành Hải Phòng . Nhà thuê ngay Đổng Quốc Bình, gồm một phòng khách và một phòng ngủ to đùng. Cả phòng bọn tao ra trang trí nhà, mua giấy dán tường, giặt chăn màn quần áo, bọn con trai thì sửa lại điện nước. Phòng bây giờ có thêm Bình ở Ninh Bình nữa. Bạn này hơi béo xíu, bệu bệu, cũng dạng công tử, rất hay trêu tao. Sau mới biết, không phải vì ác cảm mà vì thích nhưng tao đanh đá quá nên đành lôi nhau ra cà khịa. Trên đời có những thằng tán gái thật dở hơi.

Dù không còn ở ký túc, nhưng chúng nó thường xuyên vào thăm bọn tao, ăn ngủ nghỉ như người nhà, vì bọn tao cũng quý nó. Sau này ra trường hai đứa phòng tao bị hai thằng trong nhà đó bếch đi, hiện tại vẫn là vô cùng hạnh phúc .

Tao có rất nhiều bạn, mà chủ yếu lại là con trai. Có hai thằng thường xuyên lên phòng tao chơi là Tâm, gần nhà, em họ, học cùng khối, nó học Xây dựng cùng Dân Lập, trọ ở ngoài, một tuần lên phòng ít nhất 2 lần để...ngắm cá.( Phòng tao có một bể cá mi ni của Quảng Ninh). Lần nào nó lên là cá cũng ễnh bụng ra vì nó cho ăn no quá . Bọn tao gọi nó là thằng phối giống cá. Một thằng nữa là bạn học cấp 3, đẹp trai nhất lớp, hồi xưa có tí thích nhau mà sau mối tình đầu của tao xuất hiện, nó nhòa ngay trong ký ức. Sau vẫn thân lắm, nó lên phòng cũng một thằng rất cao, hiền, tên là Thắng. Giờ bọn tao vẫn lén lút thân nhau, ahihi. (Nó chính là thằng dẫn tao đi ăn giá bể hôm nọ.
)

Tao đi học vẫn vật vờ, bạn Nam cũng đã chuyển trường, vẫn giữ những liên lạc cần thiết nhưng ít. Trên lớp vẫn nửa nạc nửa mỡ với Hoàng Phú Thọ, vẫn ngồi giữa cả bầy con trai, nên trong tổ, tao tao được cưng nhất. Ngày 20/10 tao được cả ôm hoa miễn phí.

Chuyển đến cạnh phòng tao là toàn bộ bọn VH, trong đó có hai đứa cùng lớp, hai đứa hớp khác và hai đứa quản trị.

Tao về kí túc sau cả ngày về nhà mệt mỏi, thì thấy trong phòng có một hộp gỗ rất to, Quảng Ninh nói có người tặng tao, mở ra tao choáng váng, đó là một hộp màu vẽ. Trong đó có đủ dụng cụ vẽ chì, nước, bảng pha màu, hai cuốn sách dạy vẽ chì cơ bản. Vẫn còn nguyên giá mua tại Tràng Tiền Plaza, rất đắt . Một tấm thiệp nho nhỏ ,nét chữ trẻ con ngây ngô " Nam tặng Di hộp màu vẽ, hi vọng sẽ được thấy Di vui. Nam xuống thăm Di, nghe nói Di đi chơi với bạn trai rồi, nên Nam về" . Chữ ký ngay ngắn mà tai tao ù đi, Wtf, cái lol gì vậy? Đi chơi với bạn trai chưa về là sao?

Thật với chúng mày, tao rất quý bạn này, chỉ không nghĩ bạn cũng có tình cảm với tao, vì bạn luôn hòa nhã. Tao gào lên với Quảng Ninh :
- Ai nói em đi chơi với bạn trai vậy?
- Tao biết đâu, chỉ thấy nó gõ cửa, rồi gửi quà cho mày, xong chào rồi về HN thôi.
- Chị Di ơi, anh Khỉ đầu chó ấy yêu chị à?
( Tao với Hà Nam nghiện truyện tranh, nó thích xem cả hoạt hình nữa, bạn Nam này đầu hơi to, cằm hơi móm, nên nó đặt biệt danh vậy, chứ vẫn là nam thần vạn người mê á)
- Tao sang phòng bên hỏi chuyện đã.

Sang gõ cửa, bạn T ở phòng. T là người Yên Bái, cực xinh đẹp và khéo léo, môn nào học cũng dốt, nhưng do biết cách quan hệ nên không thầy cô nào không yêu quý nó. Nó cũng là người khá thủ đoạn, kiểu người mà không ai có thể ghét được ấy. T cao 1m 68, mắt to, da bánh mật, răng trắng và đều tăm tắp. Nhìn rất duyên :
- T ơi, Nam xuống lâu chưa?
- Xuống từ sáng Di ạ, T bảo Nam là Di đi chơi với bạn trai rồi, không ở phòng đâu.
- Di về nhà mà, có đi với bạn nào đâu?
- Ôi T không biết , trót nói thế rồi, xin lỗi Di nhé.
- Thế Nam về lâu chưa T?
- Nam xuống sáng, xong phòng Di đi đâu ấy, chẳng có ai, T bảo Nam vào phòng T chơi , sau hai đứa đi ăn trưa, Nam chờ Di mãi, không đợi được nên đã về HN rồi.

Tao buồn thiu, vì sao hôm nay tao lại về nhà nhỉ, vì sao không gặp bạn ấy. Tao về phòng, mở hộp quà ra, nặng nề lắm. Sau này Nam vẫn xuống Hải Phòng, nhưng không còn thăm Di nữa mà là thăm T. Nam trở thành người yêu của T. Cũng sau này tao mới biết, T rất thích Nam, khi nhận thấy nguy cơ Nam có thể sẽ thích Di, nên tâm cơ tính toán . Phụ nữ khi lên kế hoạch ,thì thật chả từ thủ đoạn nào. Như một người thợ săn, và nó đã săn thành công mĩ mãn. Nhưng những thứ chỉ xuất phát từ tham vọng, thì dù có đạt được, cũng vẫn không bao giờ có thể nắm được ở trong tay. Rồi cả một đời phải đi đến vài chuyến đò, cũng không bao giờ có cảm giác đó là tình yêu hay chân ái! Giờ thì tao tin, có người , đến lúc chết, vẫn không biết tình yêu có vị gì!!!

Tao có chút giận con bé này .Một thời gian sau Nam đi du học, T yêu một đại gia khác, hai gia đình cũng qua lại để cưới hỏi. Chẳng hiểu vì sao lại đứt. Ra trường, cũng chẳng biết vì sao lại nối lại với Nam, hai đứa có chung con gái, thế là cưới. 6 tháng sau li dị, Nam mua cho nó một căn chung cư, rồi theo đuổi đam mê đến bây giờ!

Mỗi lần nghĩ về chuyện này tao vẫn không khỏi bất ngờ, đời người đúng là phải phụ thuộc vào duyên, nếu không có duyên tình nào cũng không thể tồn tại được. Nếu tao và bạn này thành đôi, thì lại hay ở chỗ hai đứa sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, cùng tầng suy nghĩ có lẽ sẽ khá thú vị. Nhưng rồi tao lại thấy, cũng là may, vì đam mê của thằng này quá lớn, lại nhất nhất quyết quyết làm bằng được. Nếu ở chung nhà, đứa nào cũng ngoi lên làm chủ, khéo cũng toang sớm như nó với T mà thôi. Bọn tao cũng chưa từng nói thích nhau bao giờ. Bao năm ở Hà Nội, nói chuyện qua mạng nhiều ,chưa từng hẹn nhau cafe . Dường như có gì đó rất ngượng ngùng, sự ngăn cách này không diễn tả được.

Tao mân mê hộp màu vẽ, nó theo tao suốt 4 năm đại học, giờ ở nhà bà ngoại không biết còn không, tao coi nó như vật báu, bất ly thân. Những khi chán nản, tao vùi trong họa, có khi chép tranh xong, có lần tao gần ngất xỉu vì tập trung cao độ, tại thêm lòng đầy tâm tư nên tao kiệt sức.
Tao nhớ có lần đang vẽ, bọn cùng phòng về huyên náo, mở cửa rất mạnh, tao giật mình bút màu ngoạc luôn trên tranh. Đang khó chịu thì Thanh Hóa lên tiếng:
- Di biết tin gì không?
- Gì thế?
- Con Bình lớp Xx chết rồi
- Sao chết?
- Bị người yêu đâm chết
- Thật á?
-Thật, cả trường đang choáng váng kia kìa?
......
Vụ chết chóc đầu tiên ở trường tao....
P/s : 2-1

CdKmQE.md.jpg
 

3m3m3m

Con chim biết nói
#10
Trời vào giữa thu, luôn mát mẻ, nhất là vào buổi tối! Bọn tao nhập học cũng được hơn hai tháng. Phòng bọn Mắt Đẹp bị chuyển xuống tầng 1, vì nó nằm trong trên tầng chủ yếu là con gái. Do có đứa học Xây dựng, kế toán, quản trị và Điện nên cũng bị tách phòng. Về cơ bản thì Minh Sở khanh vẫn ở cũng Mắt đẹp. Hưng tử tế với Vinh hiền lành và Phương handsome ra ngoài ở vì bố mẹ hai thằng xuống thăm con, chỉ yên tâm khi con ở cùng Hưng tử tế.

Chúng nó tìm nhà cũng không quá vất vả vì Hưng tử tế có bạn sống ở nội thành Hải Phòng . Nhà thuê ngay Đổng Quốc Bình, gồm một phòng khách và một phòng ngủ to đùng. Cả phòng bọn tao ra trang trí nhà, mua giấy dán tường, giặt chăn màn quần áo, bọn con trai thì sửa lại điện nước. Phòng bây giờ có thêm Bình ở Ninh Bình nữa. Bạn này hơi béo xíu, bệu bệu, cũng dạng công tử, rất hay trêu tao. Sau mới biết, không phải vì ác cảm mà vì thích nhưng tao đanh đá quá nên đành lôi nhau ra cà khịa. Trên đời có những thằng tán gái thật dở hơi.

Dù không còn ở ký túc, nhưng chúng nó thường xuyên vào thăm bọn tao, ăn ngủ nghỉ như người nhà, vì bọn tao cũng quý nó. Sau này ra trường hai đứa phòng tao bị hai thằng trong nhà đó bếch đi, hiện tại vẫn là vô cùng hạnh phúc .

Tao có rất nhiều bạn, mà chủ yếu lại là con trai. Có hai thằng thường xuyên lên phòng tao chơi là Tâm, gần nhà, em họ, học cùng khối, nó học Xây dựng cùng Dân Lập, trọ ở ngoài, một tuần lên phòng ít nhất 2 lần để...ngắm cá.( Phòng tao có một bể cá mi ni của Quảng Ninh). Lần nào nó lên là cá cũng ễnh bụng ra vì nó cho ăn no quá . Bọn tao gọi nó là thằng phối giống cá. Một thằng nữa là bạn học cấp 3, đẹp trai nhất lớp, hồi xưa có tí thích nhau mà sau mối tình đầu của tao xuất hiện, nó nhòa ngay trong ký ức. Sau vẫn thân lắm, nó lên phòng cũng một thằng rất cao, hiền, tên là Thắng. Giờ bọn tao vẫn lén lút thân nhau, ahihi. (Nó chính là thằng dẫn tao đi ăn giá bể hôm nọ.
)

Tao đi học vẫn vật vờ, bạn Nam cũng đã chuyển trường, vẫn giữ những liên lạc cần thiết nhưng ít. Trên lớp vẫn nửa nạc nửa mỡ với Hoàng Phú Thọ, vẫn ngồi giữa cả bầy con trai, nên trong tổ, tao tao được cưng nhất. Ngày 20/10 tao được cả ôm hoa miễn phí.

Chuyển đến cạnh phòng tao là toàn bộ bọn VH, trong đó có hai đứa cùng lớp, hai đứa hớp khác và hai đứa quản trị.

Tao về kí túc sau cả ngày về nhà mệt mỏi, thì thấy trong phòng có một hộp gỗ rất to, Quảng Ninh nói có người tặng tao, mở ra tao choáng váng, đó là một hộp màu vẽ. Trong đó có đủ dụng cụ vẽ chì, nước, bảng pha màu, hai cuốn sách dạy vẽ chì cơ bản. Vẫn còn nguyên giá mua tại Tràng Tiền Plaza, rất đắt . Một tấm thiệp nho nhỏ ,nét chữ trẻ con ngây ngô " Nam tặng Di hộp màu vẽ, hi vọng sẽ được thấy Di vui. Nam xuống thăm Di, nghe nói Di đi chơi với bạn trai rồi, nên Nam về" . Chữ ký ngay ngắn mà tai tao ù đi, Wtf, cái lol gì vậy? Đi chơi với bạn trai chưa về là sao?

Thật với chúng mày, tao rất quý bạn này, chỉ không nghĩ bạn cũng có tình cảm với tao, vì bạn luôn hòa nhã. Tao gào lên với Quảng Ninh :
- Ai nói em đi chơi với bạn trai vậy?
- Tao biết đâu, chỉ thấy nó gõ cửa, rồi gửi quà cho mày, xong chào rồi về HN thôi.
- Chị Di ơi, anh Khỉ đầu chó ấy yêu chị à?
( Tao với Hà Nam nghiện truyện tranh, nó thích xem cả hoạt hình nữa, bạn Nam này đầu hơi to, cằm hơi móm, nên nó đặt biệt danh vậy, chứ vẫn là nam thần vạn người mê á)
- Tao sang phòng bên hỏi chuyện đã.

Sang gõ cửa, bạn T ở phòng. T là người Yên Bái, cực xinh đẹp và khéo léo, môn nào học cũng dốt, nhưng do biết cách quan hệ nên không thầy cô nào không yêu quý nó. Nó cũng là người khá thủ đoạn, kiểu người mà không ai có thể ghét được ấy. T cao 1m 68, mắt to, da bánh mật, răng trắng và đều tăm tắp. Nhìn rất duyên :
- T ơi, Nam xuống lâu chưa?
- Xuống từ sáng Di ạ, T bảo Nam là Di đi chơi với bạn trai rồi, không ở phòng đâu.
- Di về nhà mà, có đi với bạn nào đâu?
- Ôi T không biết , trót nói thế rồi, xin lỗi Di nhé.
- Thế Nam về lâu chưa T?
- Nam xuống sáng, xong phòng Di đi đâu ấy, chẳng có ai, T bảo Nam vào phòng T chơi , sau hai đứa đi ăn trưa, Nam chờ Di mãi, không đợi được nên đã về HN rồi.

Tao buồn thiu, vì sao hôm nay tao lại về nhà nhỉ, vì sao không gặp bạn ấy. Tao về phòng, mở hộp quà ra, nặng nề lắm. Sau này Nam vẫn xuống Hải Phòng, nhưng không còn thăm Di nữa mà là thăm T. Nam trở thành người yêu của T. Cũng sau này tao mới biết, T rất thích Nam, khi nhận thấy nguy cơ Nam có thể sẽ thích Di, nên tâm cơ tính toán . Phụ nữ khi lên kế hoạch ,thì thật chả từ thủ đoạn nào. Như một người thợ săn, và nó đã săn thành công mĩ mãn. Nhưng những thứ chỉ xuất phát từ tham vọng, thì dù có đạt được, cũng vẫn không bao giờ có thể nắm được ở trong tay. Rồi cả một đời phải đi đến vài chuyến đò, cũng không bao giờ có cảm giác đó là tình yêu hay chân ái! Giờ thì tao tin, có người , đến lúc chết, vẫn không biết tình yêu có vị gì!!!

Tao có chút giận con bé này .Một thời gian sau Nam đi du học, T yêu một đại gia khác, hai gia đình cũng qua lại để cưới hỏi. Chẳng hiểu vì sao lại đứt. Ra trường, cũng chẳng biết vì sao lại nối lại với Nam, hai đứa có chung con gái, thế là cưới. 6 tháng sau li dị, Nam mua cho nó một căn chung cư, rồi theo đuổi đam mê đến bây giờ!

Mỗi lần nghĩ về chuyện này tao vẫn không khỏi bất ngờ, đời người đúng là phải phụ thuộc vào duyên, nếu không có duyên tình nào cũng không thể tồn tại được. Nếu tao và bạn này thành đôi, thì lại hay ở chỗ hai đứa sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, cùng tầng suy nghĩ có lẽ sẽ khá thú vị. Nhưng rồi tao lại thấy, cũng là may, vì đam mê của thằng này quá lớn, lại nhất nhất quyết quyết làm bằng được. Nếu ở chung nhà, đứa nào cũng ngoi lên làm chủ, khéo cũng toang sớm như nó với T mà thôi. Bọn tao cũng chưa từng nói thích nhau bao giờ. Bao năm ở Hà Nội, nói chuyện qua mạng nhiều ,chưa từng hẹn nhau cafe . Dường như có gì đó rất ngượng ngùng, sự ngăn cách này không diễn tả được.

Tao mân mê hộp màu vẽ, nó theo tao suốt 4 năm đại học, giờ ở nhà bà ngoại không biết còn không, tao coi nó như vật báu, bất ly thân. Những khi chán nản, tao vùi trong họa, có khi chép tranh xong, có lần tao gần ngất xỉu vì tập trung cao độ, tại thêm lòng đầy tâm tư nên tao kiệt sức.
Tao nhớ có lần đang vẽ, bọn cùng phòng về huyên náo, mở cửa rất mạnh, tao giật mình bút màu ngoạc luôn trên tranh. Đang khó chịu thì Thanh Hóa lên tiếng:
- Di biết tin gì không?
- Gì thế?
- Con Bình lớp Xx chết rồi
- Sao chết?
- Bị người yêu đâm chết
- Thật á?
-Thật, cả trường đang choáng váng kia kìa?
......
Vụ chết chóc đầu tiên ở trường tao....
P/s : 2-1

CdKmQE.md.jpg
Mấy cái biệt danh bạn đặt đọc nó cứ buồn cuời làm sao í , hehe .

"Vẫn còn nguyên giá mua tại Tràng Tiền Plaza, rất đắt ." chàng trai này thiếu tinh tế ?
 
Sửa lần cuối:
Oppa
Di Di

Di Di

Già làng
Oh my god , nhờ bạn nhắc thì tôi mới chợt nhớ chưa đi ăn Giá Bể nữa và tôi đang ở Phồng .
Mấy cái biệt danh bạn đặt đọc nó cứ buồn cuời làm sao í , hehe .
Cô sv trong chuyện có auto max buff cà khịa nên các chàng trai chỉ có cách 1 là né xa , 2 là giáp lá cà chiến mạnh ,chứ ko lẽ lại giở bài ngôn tình ủy mị sướt mướt ?

"Vẫn còn nguyên giá mua tại Tràng Tiền Plaza, rất đắt ." chàng trai này thiếu tinh tế ?
Chúc bạn đi chơi vui vẻ, nên tìm một ai đó hướng dẫn sẽ đỡ thất vọng hơn!
Vì mua xong chạy vội lên xe về Hp, giá bill cầm rồi nên chắc họ yên tâm là đã xé giá!
 

thichggia

Phó thường dân
Sau mới biết, không phải vì ác cảm mà vì thích nhưng tao đanh đá quá nên đành lôi nhau ra cà khịa. Trên đời có những thằng tán gái thật dở hơi.
Vừa mới ra ràng nên nó vậy, chứ nó mà như Minh HD thì mày lại cà khịa nó.
 

Phương86

Giang hồ mạng 4.0
Dĩ nhiên là ăn xôi thôi, mà muốn ăn thì bỏ mịa lá đi quan trọng gì.
Ăn lá thì trâu bò nó ăn thôi...
Định mệnh,có gái giờ nó bọc kĩ quá làm tao lầm mày ah , ghét mỗi cái nó chỉ cho xem trailơ chứ không t chọn ngược lại rồi
 

thichggia

Phó thường dân
Định mệnh,có gái giờ nó bọc kĩ quá làm tao lầm mày ah , ghét mỗi cái nó chỉ cho xem trailơ chứ không t chọn ngược lại rồi
Mình quen nhau ko nhỉ ?
Đệt , cùng quan điểm với m , gần thì đi làm mấy cốc bia không rồi
Mưa bỏ mịa, bia bọt giề.
Mày uống rồi nghĩ đến tao làm mồi nhắm là vào rồi.
 
Top